Pages

Sunday, February 16, 2014

update

Link update blog 1: http://laradang.blogspot.com
Link update blog 2: http://ariesdang.blogspot.com/
Link update blog 3: http://laraaries.blogspot.com/
Link update blog 4: http://arieslara.blogspot.com/
Link update blog 5: http://laraariesdang.blogspot.com/ 
Link update blog 6: http://blogthu6.blogspot.com/

Link update wp (để trưng cho vui)=)): http://laradang.wordpress.com

Saturday, October 5, 2013

Lĩnh Chủ Đại Nhân



Bộ này tàm tạm, khúc cuối lạn vĩ >”<


Đại loại là thụ xuyên vào nhị thiếu gia, vì bố là Công Tước yêu thương tình nhân khiến mẹ của nhị thiếu gia đó khó sinh chết nên nhị thiếu gia này trở nên phản nghịch=>không đc thương=> bị em trai cùng cha khác mẹ hãm hại=>bị đưa đến vùng đất nghèo khó, khỉ ho cò gáy làm lĩnh chủ=>uất ức mà chết=>thụ xuyên vào.


Nhị thiếu gia vốn có người anh ruột là Alvin, từ lúc 7t đã bỏ nhà đi, thực chất là đi kế thừa gia tộc của mẹ, mưu đồ…làm bá chủ vương quốc.


Thụ có bàn tay vàng là có 1 vị diện không gian+thức tỉnh dòng máu Ngân Long nên dần dần phát triển lãnh thổ của mình. Rồi thụ thu phục đc Caesar, Crell, cứu được Abram – một ngân long. Sau đó chỉ là quá trình giúp Andy – linh hồn 1 người cá nhập vào 1 con mèo, và luôn tự cho mình là 1 con rồng=)), rồi đánh nhau với anh trai – khúc này đc tác gải tả như đang tua nhanh x 2


Thổ tào: Mặc dù mang tiếng Caesar là công nhưng hint với Abram bay đầy trời, dù tác giả nhiều lần lặp lại là Abram xem thụ như 1 đứa trẻ, + thêm Abram sau này chết, Crell bị tác giả vứt xó mất, nên chỉ còn mỗi Caesar. Bộ này là “nước lọc văn” :((


So với truyện dị thế đại lĩnh chủ thì truyện này kém hơn nhiều.

Sunday, September 29, 2013

[Note 5] Đương khởi điểm nam xuyên qua thành tiểu thái giám




 Truyện cực hài. Nhân vật chính: Trương Mặc, 1 tác giả có sở thích đào hố ứ chịu lấp để trả thù XH. Một ngày đẹp trời chàng ta quyết định đào hố mới, câu chuyện nói về 1 Thái giám. Có lẽ do bị reader nguyễn rủa, cầu trời khấn phật dữ quá, ông trời quyết tâm trừng phạt và Trương Mặc xuyên qua làm thái giám thật :)). Cũng may trời thương tình rút nhỏ anh lại còn 8t để anh có thời gian thích ứng
Tất nhiên anh nào chịu để yên, quyết tâm trả thù XH tiếp. Bao nhiêu thị nữ, hoạn quan mê mẩn nghe anh “đạo văn” kể truyện, mà chỉ chịu kể phân nửa, ngừng ngay khúc hay, hôm sau kể truyện khác. Và tiểu thái tử Chu Hậu Chiếu của chúng ta cũng rơi hố theo. Từ đó Trương Mặc đạp bay Lưu Cẩn trở thành thái giám số 1 trong lòng Chiếu Chiếu.


Chiếu Chiếu lúc này vẫn là 1 shota trong trắng dễ thương, vì không muốn sau này trở thành người như sách sử tả hoang dâm bạo ngược chết sớm nghèo túng đến độ không có tiền mua quan tài, Mặc Mặc quyết tâm kiếm tiền đủ để…mua quan tài =))


Nói chung truyện rất hài, Mặc Mặc vì thay đổi lịch sử, không để Chiếu Chiếu chết trẻ nên có làm mọi thứ (nghe thì lớn lao chứ đọc truyện có mà cười bò). Mặc Mặc quyền khuynh triều dã không gì làm không được, trừ chỉ mỗi 1 việc là kể kết cục Conan (lý do khiến anh ấy đào hố giải hận) =)) Chiếu Chiếu manh chết người, dù lớn vẫn cứ “bán manh”, là công nhưng toàn bị Mặc Mặc “đè” =))


Nói chung đây là 1 trong những truyện đồng nhân lịch sử cứu rỗi mình trong tuần này


Trích đoạn khi Thái tử lần đầu nghe kể chuyện”
“Ta...... Ta...... Muốn nghe thái giám đương diễn viên." Hoàng Cẩm lớn tiếng nói: “Hơn nữa phải thực thái giám, không được muốn làm giả thái giám."
“Thái giám đương diễn viên? Còn muốn thực thái giám? Ai hội tả thực thái giám tiểu thuyết, đọc giả không......" Trương Mặc nhìn nhìn Hoàng Cẩm, còn muốn nghĩ muốn chính mình, mới phát hiện chính mình đã muốn không ở mỗ điểm tả tiểu thuyết, mà nghe chuyện xưa đối tượng đã muốn từ bình thường nam nữ thanh niên đổi thành thí đại tiểu thái giám, tiện ngạnh sinh sôi đem đã muốn đến bên môi "Đại nhập cảm" Này ba chữ yết đi xuống.
“Có!" Trương Mặc rốt cuộc là Trương Mặc, khanh khắp internet vô địch thủ Trương Mặc, chính là nháy mắt nhãn công phu, hắn liền biên ra một cái hảo chuyện xưa, “Từ trước, có cái suất thái giám, hắn kêu Phương Đông Bất Bại......"
***
“Phía dưới đâu?"
“Phía dưới...... Phía dưới không có a......"
“Ta biết ngươi phía dưới không có, ta hỏi chính là phương đông không bại phía dưới......"
“Phía dưới thực không có......"
“Không có khả năng, như thế nào có thể không có? Nhất định là ngươi cố ý không nói cho ta! Hừ! Lưu cẩn, ngươi lớn mật! Ngươi thế nhưng khi quân?"
“Thái tử điện hạ tha mạng a, lão nô như thế nào dám cố ý lừa gạt điện hạ, phía dưới...... Phía dưới thực không có......"

Tiểu kịch trường (tự chế): Chiếu Chiếu a, phía dưới thật là không có, vì đó là Phương Đông Bất Bại a~~~
Thái tử: Bổn Thái tử là hỏi nội dung truyện, nội dung truyện cơ TAT

[Note 4] Kim Ốc




Tần Thủy Hoàng Doanh Chính xuyên thành A Kiều hoàng hậu, quyết tâm xây dựng thế lực, muốn giành lại giang sơn. Nào ngờ lại khiến Lưu Triệt – Hán Vũ Đế động chân tình (nói vậy thôi chứ lúc đó thấy trai gái nào đẹp là anh công cứ ngắm chảy nước miếng >”<). Sau A Kiều vẫn cứ chết do bị Vương Thái Hậu ám hại, Doanh Chính lại xuyên là Trần Kiểu – nhị ca của A Kiều, người luôn muốn leo lên giường vua.


Lưu Triệt khinh thường Trần Kiểu, nhưng sau khi bị “đổi ruột” Lưu Triệt cứ thấy hình bóng A Kiều thấp thoáng trong Trần Kiểu. Rồi lại động chân tình. Vì “mê mỹ nhân” nên xém nữa bị Doanh Chính giành giang sơn, nhưng rồi anh công đã giải quyết được ổn thỏa, ít nhất đến khúc mình xem thì Doanh Chính vẫn đc Lưu Triệt giúp “kim thiền thoát xác”, không phải chết, nhưng phải rời khỏi kinh, chỉ chốt bằng 1 câu vu vơ rằng: Vô luận là mười năm, vẫn là hai mươi năm, thiếu ai đều có thể, duy độc không thể khuyết thiếu hắn......


*Cào tường* Cầu PN nha, ít nhất cũng phải cho biết sau này 2 ng ra sao chứ, Doanh Chính phải chờ 10,20 năm hay là Triệt ca lâu lâu chuồn ra cung thăm "vợ"?



Truyện hay, rất thích Doanh Chính, đến tận gần cuối truyện mới động tâm 1 chút với Lưu Triệt, vậy nên trc đó dù Lưu Triệt phong lưu vẫn không thấy ghen gì, còn thấy khó hiểu tại sao Lưu Triệt lâu lâu “kỳ kỳ” J). Ko thích Lưu Triệt lắm, dù khúc đầu cứ bảo A Kiều là quan trọng nhất nhưng vẫn cứ cho mình 1 cảm giác anh yêu tuy sâu nhưng chưa đủ, phi tử, người tình vẫn đầy đàn, chỉ là lâu lâu “buồn đời” nhớ về A Kiều thôi. Chỉ đến khúc cuối truyện mới có cảm giác là anh thật sự yêu. 1 điểm không thích ở anh nữa là quá yếu lòng với ngoại thích quá hiếu thảo với mẹ, dù rằng chính mẹ mình đã giết người con gái mình yêu. Ko nỡ sát mẫu thì ít ra cũng phải có hành động gì hiệu quả hơn chứ, đằng này vẫn cứ phải nhẫn nhịn, dù khi đó mọi binh quyền đã được nắm trong tay và thế lực ngoại thích họ Vương vẫn chưa quá mạnh.

[Note 3] Khang hy trọng sinh dưỡng thái tử




 Vì có bạn đang edit truyện này nên nó đc tô trắng (tại ta lười mò cách đặt pass)

Truyện không hợp gu, khúc đầu còn tàm tạm, tác giả hành văn khiến thái tử không manh như ta mong chờ. Càng về sau đọc rất mệt mỏi, Dận Chân và Dận Tự cũng trọng sinh. Dân Chân yêu Thái tử, 1 mối tình đau khổ mòn mỏi. Dận Tự vì báo tử, Khang Hy vì giang sơn và không muốn Thái tử có kết cục như kiếp trước, cả 3 đều tràn trong những âm mưu dương mưu. Thái tử cũng bị lừa dối, nói chugn truyện có không khí ngược tâm, thậm chí chỉ 1 khúc nhỏ về Hiếu Trang và Thuận Trị cũng muốn rớt nước mắt.

Rút kinh nghiệm: Sau này đọc về Khang Hy-Ung Chính chỉ nên đọc Số tự quân đoàn hoặc Phản QY thôi, chứ turyện này cũng kiểu này dễ già sớm lắmL

P/S: Cái tiêu đề truyện+Văn án lừa tình, làm cứ tưởng truyện thoải mái không ngược